Mặc chê khen – Cảnh nhàn – Nguyễn Bỉnh Khiêm

Mặc chê khen – Nguyễn Bỉnh Khiêm

Thị phi chẳng quản, mặc chê khen
Ngu dại chan chan, tính đã quen
Cảnh cũ điền viên, tìm chốn cũ
Khách nhàn sơn dã, dưỡng thân quèn
Nhà thông, đường trúc*, lòng hằng mến
Cửa mận tường đào **, bước ngại chen
Thế sự tuần hoàn, hay đắp đổi
Từng xem thua được, một hai phen.

* Từ chữ tùng trúc: chỉ cảnh ẩn dật
** Từ chữ đào lý công môn: chỉ nơi quyền quý

 

Cảnh nhàn – Nguyễn Bỉnh Khiêm

Một mai, một cuốc, một cần câu
Thơ thẩn dầu ai vui thú nào
Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn, người đến chỗ lao xao
Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây, ta sẽ nhắp
Nhìn xem phú quí, tựa chiêm bao

  Lại say – Đời đáng chán – Tản Đà
You cannot copy content of this page